Cảm giác thời gian không còn vút trôi nữa, mà thật " len lén " khi ngồi o LU.
Nuột nà, thô ráp lân lấn vào nhau. Cả hai cùng trò chuyện, thủ thỉ về một xúc cảm thân thiện vô hình, những yên ả mong manh.
Sự dịu dàng khó tin, xoa dịu những rạn vỡ đô thị, níu kéo một va chạm dễ chịu của thiên nhiên.
Mọi nắgm nghía đều vô nghĩa và thiếu thực tế, giống như khi bạn nhìn vào một chén súp ngon...
Vậy đó, cũng chỉ là một cảm nhận, lần khác sẽ thử thêm một vài đùa chơi nữa về Lu...