Chọn kiểu gõ: Tự động TELEX VNI Tắt
 
Giải trí
TẢN MẠN ĐÔI DÒNG VỀ CUỘC SỐNG HIỆN ĐẠI
20/10/2011 | NHNNLCAI | 495 lượt xem | 0 thảo luận
 


Lại một tuần nữa đã trôi qua, một năm nữa cũng đã sắp trôi qua còn tôi? Tôi vẫn là mình nhưng sẽ già đi thêm một tuổi, sẽ thêm một vài nếp nhăn nơi đuôi mắt, sức khỏe có vẻ kém hơn nhiều và quan trọng hơn là tôi vẫn một mình…..buồn.
Đã có lúc tôi chợt hỏi lòng rằng: Tại sao đến giờ mình vẫn lẻ bóng? Tại sao đã có những người đàn ông yêu thương mình mà mình lại không chấp nhận tình cảm của người ta? Và tại sao tôi không thể quên anh, người đã làm trái tim tôi rỉ máu… Tôi đã không còn trẻ nữa nhưng cũng chưa đến nỗi quá già để biết rằng trên đời này có những thứ không như ta vẫn nghĩ, ta vẫn tưởng.
Năm đó tôi 20 tuổi! Tôi đã yêu anh, một tình yêu đầu đời trong sáng và vô tư nhưng tình yêu đó của tôi đã không thành như tôi mong đợi. Có lẽ tôi thuộc typs người phụ nữ “ ngày xưa ” nên tôi chỉ xác định là sẽ yêu và lấy người yêu đầu tiên và cũng là duy nhất đó. Anh đã phụ tôi và đi tìm người con gái khác… có lẽ cô ấy hơn tôi nhiều thứ? Hay do tôi cả tin và khờ khạo quá trong tình yêu nên anh đã ra đi? Vào thời điểm đó tôi đã không thể chấp nhận chuyện “ tình yêu là phải đi cùng tình dục ?” bởi tôi luôn tâm niệm lời cha mẹ “ Nam nữ thụ thụ bất thân” để đến bây giờ tôi vẫn MỘT MÌNH?
Tôi biết nói ra điều này rất nhiều người không tin hoặc cho rằng tôi không bình thường nhưng tôi biết làm sao được chứ? Mẹ tôi đã bỏ tôi đi khi tôi bước vào tuổi 15, cái tuổi mà với một cô gái mới lớn cần mẹ hơn bao giờ hết. Tôi đã suy sụp tinh thần, thậm chí đã nghỉ học 1 năm và tôi đã gượng dậy được nhưng kể từ đó tôi thấy cuộc đời mình luôn bất hạnh.
Nhiều khi tôi đọc ở đâu đó tin những đứa trẻ bị bỏ rơi hay gặp hoàn cảnh giống mình tôi đều thấy sống mũi mình cay cay, hoặc giả xem truyền hình thấy những cảnh đời bất hạnh bất giác tôi liên tưởng đến mình và rồi tự dưng nước mắt cứ rơi. Lúc đó tôi tự hỏi hay mình “ không bình thường như người ta nói thật?”
Đến bây giờ khi đã bước qua tuổi 35 tôi thấy mình đã không còn những xúc cảm như thế nữa, tôi cảm giác mình đang mất dần lòng tin với mọi thứ và cảm xúc thì có lẽ đã chai sạn rồi…. Tại sao ư? Tất cả có lẽ vì cuộc sống đã dạy tôi như thế chăng? Bây giờ nhiều khi tôi khó phân biệt đâu là giả dối đâu là thật lòng nữa… Tôi thấy khi người ta cần mình giúp đỡ một cái gì đó thì họ săn đón, nhiệt tình, giả lả có khi mình chỉ hắt hơi sổ mũi tý chút là cũng tỏ ra lo lắng lắm nhưng khi được việc của họ rồi ra đường gặp nhau họ không biết mình là ai luôn. Tôi biết có người đến cả anh em ruột thịt cũng đối xử với nhau như thế.
Sợi dây tình cảm, tình nghĩa giữa con người với nhau sao mà mong manh và rẻ rúng quá. Người ta có thể đạt được mục đích bằng mọi giá cho dù có phải dẫm đạp lên người khác cũng chẳng sao, chẳng làm họ để tâm, sao người ta không nghĩ rằng dù bất cứ thời đại nào thì cũng luôn có luật nhân quả để khi họ định làm gì đó họ bớt nhẫn tâm hơn, cư xử với nhau có tình hơn và phần CON trong mỗi con người họ sẽ bị chế ngự bớt bởi phần NGƯỜI thì xã hội đã bớt đi nhiều mảnh đời bất hạnh. Có những lúc tôi đã nghĩ rằng con người càng hiện đại thì đối xử với nhau càng lạnh lùng và vô cảm hơn thì phải mà đáng lý ra khi con người ta càng hiện đại, học thức càng cao thì phải đối xử với nhau có tình hơn chứ? Bởi vì đã trải qua quá trình tiến hóa rất nhiều mới được như ngày nay mà…. Bạn tôi đã nói với tôi câu này “ Sao anh thấy em toàn thương vay khóc mướn như vậy nhỉ? Em quan tâm làm gì những chuyện không phải của mình, không thuộc về mình cho mệt đầu ra?” Có lẽ tôi đã gặp bất hạnh qua sớm nên nhìn nhận vấn đề không khách quan? Hay xã hội bây giờ là như vậy?
Tôi cũng đã từng có ý nghĩ mình sẽ làm một người mẹ đơn thân như lời khuyên của rất nhiều bạn bè tôi, tôi tự tin sẽ lo cho con mình đây đủ như người ta… tôi cứ lần lữa mãi vì cứ băn khoăn không biết nên thế nào và giờ tôi đã biết câu trả lời. Tôi sợ con tôi sẽ khổ khi phải đối mặt với sự khắc nghiệt của cuộc đời, con tôi có thể sẽ không vượt qua được sự kỳ thị, sự dè bỉu của người đời khi giờ đây con người ta chỉ sống vì TIỀN mà thôi. Cho đến giờ ngay cả tôi cũng mất dần niềm tin vào con người, vào cuộc đời thì làm sao tôi có thể truyền cho con tôi niềm tin đó được. Một danh nhân nào đó đã nói rằng “ Mất của cải là mất ít, mất danh dự là mất nhiều, mất niềm tin là mất hết”.
Giờ đây tôi chỉ ước rằng cuộc đời của tôi cứ bình lặng trôi đi không bon chen, không lo lắng vì mình bị người khác chơi xấu, không lo bị người ta lợi dụng bởi tôi biết bản thân mình không thể làm một con người NHẪN TÂM mà như thế tôi sẽ chỉ thiệt thân mà thôi. Dù tôi không làm gì người ta thì họ vẫn giẫm đạp lên tôi đó thôi, vẫn biết rằng trên đời cón có luật nhân quả nhưng tôi không muốn mình bị biến thành vật thí nghiệm hay thảm trải đường cho người ta bước đi….

Tags:
0 người yêu thích. Bạn thích bài viết này?
Gởi cho bạn bè
Gửi lời cảm ơn
Cùng người đăng
NỖI NIỀM MÙA THU
15/11/2011
1003 lượt xem, 0 thảo luận
Làm cách nào để đổi được Avartar
11/11/2011
821 lượt xem, 0 thảo luận
Quê Hương
02/11/2011
850 lượt xem, 0 thảo luận
Ngộ nghĩnh trẻ thơ
29/10/2011
992 lượt xem, 0 thảo luận
Tiêu điểm trong tuần
Cách tạo lập dàn đề 80 số bất bại
02/06/2021
339 lượt xem, 0 thảo luận
Viết bởi goldmusic
Phim ấn độ hay nhất 2017 Tình Nhân Trả Thù TodayTV...
08/01/2017
1603 lượt xem, 0 thảo luận
Viết bởi danghoaqt
phim mộng phù hoa trên vtv3 phim việt nam ba trang
04/01/2018
365 lượt xem, 0 thảo luận
Viết bởi loanha
Phim Mối Tình Kỳ Lạ Trọn Bộ miễn phí trọn bộ
20/08/2015
6867 lượt xem, 0 thảo luận
Viết bởi tinhwrl
Khám phá những bộ phim hay mùa hè này...
13/06/2011
2040 lượt xem, 6 thảo luận
Viết bởi cúc
Ẩm thực | Giải trí | Mua sắm - Thời trang | Làm đẹp - Sức khỏe | Du lịch | Dịch vụ | Học tập | Trên trời - Dưới đất
Email cho bạn bè
X
Tên người gởi:  
Không phải là thổ địa abc@yahoo.com Email cách nhau dấu phẩy (,)
Lời nhắn